Thầy mình bảo: "Con biết không, cơn nóng giận là đốm lửa nhỏ có thể thiêu rụi cả một khu rừng. Một giây nóng tính, một lời thiếu suy nghĩ, con có thể mất tất cả, mọi công sức đổ công đổ biển..." Bài học này, trong những ngày vừa qua, mình đã được học một cách thấm thía. 
Trong câu chuyện, mình không phải là người đã nóng giận, và quả thật, chỉ sau phút giây ấy, lòng mình khép lại thật chặt với người kia, và có lẽ, sẽ giữ như thế trong một thời gian khá dài sắp tới.

Hơn cả việc bị thương tổn vì sự chân thành của mình bị hiểu lầm, mình thu lại và cơ chế phòng vệ trong mình đề cao cảnh giác. 
Dẫu vẫn biết không phải cái gì lấp lánh cũng là vàng, và người có thật lòng thương ta không thì phải lúc hoạn nạn mới tỏ, mình vẫn không khỏi lo sợ điều xấu xí nhất có thể xảy ra khi lỡ một ngày, người bị nuốt chửng bởi ngọn sóng giận dữ trong họ. 
Còn gì đau đớn hơn khi trong cơn bão ấy, mình liên đới mất đi những người thật sự trân quý và những mối quan hệ mình muốn nuôi dưỡng thật, thật dài lâu. Bởi vì, chọn lựa là luôn là chọn mất đi những điều kém quan trọng hơn.

Thở dài và tiếp tục suy nghĩ, mình phải làm sao cho vẹn toàn?

Caption và hình ảnh chả liên quan gì, cái cây  chết cô đơn nổi tiếng của cầu U Bein, đỏ rực như cháy trong hoàng hôn.
  • rose.nhungkieuThầy mình bảo: "Con biết không, cơn nóng giận là đốm lửa nhỏ có thể thiêu rụi cả một khu rừng. Một giây nóng tính, một lời thiếu suy nghĩ, con có thể mất tất cả, mọi công sức đổ công đổ biển..." Bài học này, trong những ngày vừa qua, mình đã được học một cách thấm thía.
    Trong câu chuyện, mình không phải là người đã nóng giận, và quả thật, chỉ sau phút giây ấy, lòng mình khép lại thật chặt với người kia, và có lẽ, sẽ giữ như thế trong một thời gian khá dài sắp tới.

    Hơn cả việc bị thương tổn vì sự chân thành của mình bị hiểu lầm, mình thu lại và cơ chế phòng vệ trong mình đề cao cảnh giác.
    Dẫu vẫn biết không phải cái gì lấp lánh cũng là vàng, và người có thật lòng thương ta không thì phải lúc hoạn nạn mới tỏ, mình vẫn không khỏi lo sợ điều xấu xí nhất có thể xảy ra khi lỡ một ngày, người bị nuốt chửng bởi ngọn sóng giận dữ trong họ.
    Còn gì đau đớn hơn khi trong cơn bão ấy, mình liên đới mất đi những người thật sự trân quý và những mối quan hệ mình muốn nuôi dưỡng thật, thật dài lâu. Bởi vì, chọn lựa là luôn là chọn mất đi những điều kém quan trọng hơn.

    Thở dài và tiếp tục suy nghĩ, mình phải làm sao cho vẹn toàn?

    Caption và hình ảnh chả liên quan gì, cái cây chết cô đơn nổi tiếng của cầu U Bein, đỏ rực như cháy trong hoàng hôn.

Log in to like or comment.